





























Hadeeth Cards
Da'wa cards that highlight great meanings from the noble prophetic hadiths in a simple style and attractive display that helps the Muslim to have a deeper understanding of his religion in an easy way
All
Ông Abu Huroiroh thuật lại: Tôi đã nghe Thiên Sứ của Allah ﷺ nói: {Allah Toàn năng phán: Ta đã chia lễ nguyện Salah giữa TA và người bề tôi của TA thành hai nửa, và một nửa của người bề tôi của TA là những gì y cầu xin , vì vậy khi người bề tôi nói: {Al ham du lil la hi rab bil 'a la min}, Allah Toàn năng nói: 'Người bề của TA đã ca ngợi TA'; và khi y nói: {Ar rah ma nir ro him}, Allah Toàn năng phán: 'Người bề tôi của TA đã tán dương TA'; và khi y nói: {Ma li ki dâu mid din}, Allah Toàn Năng phán: 'Người bề tôi của TA đã tôn cao TA', - và có lần Ngài phán: 'Người bề tôi của TA đã giao phó cho TA”; và khi y nói: {I da ka na' bu du wa i da ka nas ta 'in}, Allah Toàn Năng phán: 'Đây là việc giữa TA và người bề tôi của TA, và người bề tôi của TA có bất cứ điều gì y cầu xin'; và khi y nói: {Eh di nos si ro tol mus ta qim, Si ro tol la zdi na anh ‘am ta ‘a lay him, ghoi ril magh dhu bi ‘a lay him, wa lodh dh.o.l l.i.n}, Ngài phán: 'Cái này dành cho người bề tôi của TA, và người bề tôi của TA có được những gì y cầu xin'."(1)
Do Muslim ghiNabi ﷺ nói cho biết rằng Allah Toàn Năng đã phán trong Hadith Qudsi: TA đã chia Surah (chương) Al-Fatihah trong lễ nguyện Salah giữa TA và người bề tôi của TA thành hai nửa: một nửa là của TA, và một nửa còn lại là của người bề tôi của TA. Phần nửa thứ nhất: sự ca ngơi, tán dương và tôn cao Allah, và TA sẽ ban thưởng cho điều đó phần thưởng tốt đẹp. Phần nửa thứ hai: hạ mình và cầu xin, TA đáp lại lời y cầu nguyện và ban cho y những gì y hỏi xin. Vì vậy, khi người thực hiện lễ nguyện Salah nói {Alhamdulillah, Thượng Đế của vũ trụ và vạn vật}, Allah phán: người bề tôi của TA đã ca ngợi TA; và khi người đó nói {Đấng Độ Lượng, Đấng Khoan Dung}, Allah phán: người bề tôi của Ta tán dương TA và thừa nhận mọi ân huệ TA ban cho vạn vật; và khi người đó nói {Đấng Toàn Quyền của Ngày Thưởng Phạt}, Allah phán: người bề tôi của TA tôn cao TA, và đó là một vinh dự lớn. Khi người thực hiện lễ nguyện Salah nói {Duy chỉ Ngài bầy tôi thờ phượng và duy chỉ Ngài bầy tôi cầu xin phù hộ và trợ giúp}, Allah phán: Đây là việc giữa TA và người bề tôi của TA. Phần nửa đầu của câu Kinh này là của Allah, đó là {Duy chỉ Ngài bầy tôi thờ phượng}, đây là một sự thừa nhận quyền xứng đáng được thờ phượng của Allah, và cùng với đó là kết thúc một nửa thuộc về Allah. Phần nửa sau của câu Kinh dành cho người bề tôi {duy chỉ Ngài bầy tôi cầu xin phù hộ và trợ giúp}, cầu xin Allah giúp đỡ và phù hộ. Khi người thực hiện lễ nguyện Salah nói {Xin Ngài hướng dẫn bầy tôi đến với con đường ngay chính, con đường của những người đã được Ngài ban cho ân huệ, không phải con đường của những kẻ đã bị Ngài giận dữ và cũng không phải con đường của những kẻ lạc lối}, Allah phán: Cái này là sự hạ mình và cầu nguyện từ người bề tôi của TA, và người bề tôi của TA có được những gì y hỏi xin, quả thật TA đáp lại lời cầu nguyện của y.
Ông Sa'ed bin Al-Musayyab thuật lại từ cha của mình, nói: Khi Abu Talib sắp chết, Thiên Sứ của Allah ﷺ đã đến gặp ông ấy và thấy Abu Jahal và 'Abdullah bin Abi Umayyah bin Al-Mughirah đang cùng với ông ấy, và Người nói: {Này bác, hãy nói: La i la ha il lol loh, chỉ lời nói đó cháu sẽ biện hộ cho bác trước Allah.} Nhưng Abu Jahal và 'Abdullah bin Abi Umayyah nói: Chẳng lẽ ngươi muốn từ bỏ tôn giáo của 'Abdul Muttalib ư? Thiên Sứ của Allah ﷺ tiếp tục nhắc ông ấy nói lời Tawhid, và họ lặp lại với lời đó. Cho đến khi Abu Talib nói điều cuối cùng giống như những gì họ nói: Theo tôn giáo của 'Abdul Muttalib, và ông ấy từ chối nói: La i la ha il lol loh. Thiên Sứ của Allah ﷺ nói: {Thề bởi Allah, cháu chắc chắn sẽ cầu xin sự tha thứ cho bác, điều đó không hề cấm với bác.} Sau đó, Allah mặc khải câu Kinh: {Nabi và những người có đức tin không được cầu xin (Allah) tha thứ cho những kẻ đa thần.} [At-Tawbah: 113], và Allah đã ban xuống câu kinh đó trong sự việc của Abu Talib. Rồi Allah nói với Thiên Sứ: {(Hỡi Thiên Sứ) Ngươi chắc chắn không thể hướng dẫn được bất cứ ai Ngươi yêu thương mà chính Allah mới là Đấng hướng dẫn người nào Ngài muốn.} [Al-Qasas: 56].
Do Al-Bukhari và Muslim ghiThiên Sứ của Allah ﷺ vào gặp người bác của Người ông Abu Talib lúc ông ấy đang hấp hối, Người nói với ông ấy: Thưa bác, bác hãy nói ": La i la ha il lol loh", một lời mà cháu sẽ dùng nó để chứng nhận cho bác nơi Allah. Nhưng ông Abu Jahal và 'Abdullah bin Abi Umayyah nói: Này Abu Talib, chẳng lẽ ông bỏ tôn giáo của cha mình 'Abdul Muttalib sao?! Và đó tôn giáo thờ bục tượng. Và hai người họ vẫn không ngừng nói nhắc nhở ông ấy cho đến khi lời mà ông ấy nói cuối cùng là: đi theo tôn giáo của 'Abdul Muttalib, tôn giáo đa thần và thờ bục tượng. Nhưng Thiên Sứ của Allah ﷺ nói: Cháu sẽ cầu nguyện cho bác xin sự tha thứ, Thượng Đế của cháu không cấm điều đó. Thế là lời phán của Allah Tối Cao được ban xuống: {Nabi và những người có đức tin không được cầu xin (Allah) tha thứ cho những kẻ đa thần ngay cả khi chúng là họ hàng sau khi đã rõ rằng chúng là bạn đồng hành của Hỏa Ngục.} (Chương 9 – At-Tawbah, câu 113) Và lời phán của Allah được ban xuống về Abu Talib: {(Hỡi Thiên Sứ) Ngươi chắc chắn không thể hướng dẫn được bất cứ ai Ngươi yêu thương mà chính Allah mới là Đấng hướng dẫn người nào Ngài muốn. Và Ngài biết rõ nhất về những người được hướng dẫn (theo Chính Đạo).} [Al-Qasas: 56]. Ngươi không thể hướng dẫn bất cứ ai ngươi muốn hướng dẫn, mà Ngươi chỉ có nhiệm vụ truyền tải thông điệp và chính Allah sẽ hướng dẫn người nào Ngài muốn.
Ông Abu Musa Al-Ash'ary thuật lại rằng Thiên Sứ của Allah ﷺ nói: {Hình ảnh của người có đức tin đọc Qur’an giống như hình ảnh của một loại quả có hương thơm và vị ngọt, và hình ảnh của người có đức tin không đọc Qur’an giống như hình ảnh của quả chà là khô không có hương thơm nhưng có vị ngọt. Hình ảnh của người giả tạo đức tin đọc Qur’an giống như hình ảnh của loại cây có hương thơm nhưng vị lại đắng, và hình ảnh của người giả tạo đức tin không đọc Qur’an giống như hình ảnh của quả dưa đắng chẳng những không có hương thơm mà còn mang vị đắng.}
Do Al-Bukhari và Muslim ghiNabi ﷺ trình bày cho biết những kiểu người đọc Kinh Qur'an và được hưởng lợi từ nó: Loại thứ nhất: Người có đức tin đọc Kinh Qur'an và được hưởng lợi từ nó. Hình ảnh đó giống như trái cây có hương vị thơm ngon và màu sắc đẹp. Lợi ích của nó rất nhiều. Anh ta hành động theo những gì anh ta đọc, và anh ta mang lại lợi ích cho tôi tớ Allah. Loại thứ hai: Người có đức tin không đọc Kinh Qur'an giống như hình ảnh của quả chà là, vị của nó ngọt ngào nhưng không có mùi, nên trái tim của người đó chứa đựng đức tin cũng giống như một quả chà là có vị ngọt nhưng không có bất kỳ mùi hương nào để mọi người ngửi. Bởi vì không có bài đọc nào của anh ấy mà mọi người sẽ cảm thấy thoải mái khi nghe. Loại thứ ba: Kẻ giả tạo đức tin đọc Qur'an. Anh ta giống như húng quế, có mùi thơm dễ chịu và vị của nó thì đắng, vì anh ta không cải tạo trái tim mình bằng đức tin, cũng như không hành động theo Qur'an. Anh ta xuất hiện trước mặt của mọi người với tư cách là một người có đức tin, vì mùi hương dễ chịu của nó giống như cách anh ta đọc Qur'an, và vị đắng của nó tương tự như sự phủ nhận của anh ta. Loại thứ tư: Kẻ giả tạo đức tin không đọc Kinh Qur’an thì giống như quả dưa đắng, nó không có mùi hương mà lại còn có vị đắng, bởi vì y không đọc, vị đắng của nó cũng giống như vị đắng của sự phủ nhận của y, nội tâm của y không có niềm tin, hình dáng bên ngoài cũng không có ích lợi gì, kỳ thực là có hại.
Thiên Sứ của Allah nói qua lời thuật của ông 'Uqbah bin 'Amir: {Há ngươi không thấy những dấu hiệu đã xảy ra trong đêm hôm nay sao, điều đó chưa từng xảy ra trước đây. Hãy đọc (chương) Qul a 'u zu bi rab bil fa laq và (chương) Qul a 'u zu bi rab bil naas.}
Do Muslim ghiÔng 'Uqbah bin 'Amir thuật lại thông tin mà Thiên Sứ đã nói với ông: {Anh có biết không} tuy đây là lời nói riêng với người truyền Hadith nhưng là thông tin dành cho toàn thể tín đồ. Câu nói thể hiện sự ngạc nhiên về sự việc chưa từng xảy ra bao giờ trước đây nên Người đã bảo hãy cầu xin Allah bằng cách đọc hai chương Kinh Al-Falq (số 114) và Al-Nas (115), với hai chương Kinh này sẽ bảo vệ người đọc thoát khỏi mọi điều xấu khi y đọc hai chương Kinh bằng niềm tin Iman và thật lòng tin vào Allah. Thế nên tín đồ Muslim luôn ghi nhớ và thường xuyên cầu xin bằng hai chương Kinh này.
Ông Abu Huroiroh - cầu xin Allah hài lòng về ông - thuật lại lời Thiên Sứ ﷺ: {Giờ Tận Thế sẽ không được thiết lập cho đến khi mặt trời mọc ở hướng tây. Khi mặt trời mọc (ở hướng tây), nhân loại nhìn thấy và có đức tin toàn bộ, nhưng {(vào thời điểm đó) sẽ không giúp ích được gì cho linh hồn đã không có đức tin trước đó hoặc đã không tích lũy điều tốt nào trong đức tin của mình.} [chương 6 - Al-An'am: 158] Và chắc chắn Giờ Tận Thế sẽ xảy ra trong lúc hai người đàn ông trải áo ra nhưng không kịp mua bán và gấp áo lại; chắc chắn Giờ Tận Thế sẽ xảy ra trong lúc một người đi vắt sữa từ con lạc đà nhưng không kịp uống; chắc chắn Giờ Tận Thế sẽ xảy ra trong lúc một người đang cải tạo hồ nước nhưng không kịp dùng nước; và chắc chắn Giờ Tận Thế sẽ xảy ra trong lúc một người cầm miếng ăn đưa lên miệng nhưng không kịp ăn.}
Do Al-Bukhari và Muslim ghiNabi ﷺ cho biết vài dấu hiệu lớn của Giờ Tận Thế, đó là mặt trời mọc lên ở hướng tây thay vì ở hướng đông như thường lệ, và lúc đó khi nhân loài nhìn thấy, họ sẽ có đức tin toàn bộ. Tuy nhiên, thời điểm đó đức tin, sự hành thiện, sự sám hối của kẻ vô đức tin sẽ không mang lại ích lợi gì cho y. Sau đó, Thiên Sứ ﷺ cho biết Giờ Tận Thế sẽ xảy ra bất ngờ, nó xảy ra trong lúc mọi người đang bận rộn trong sinh hoạt thường ngày của mình. Giờ Tận Thế sẽ xảy ra trong lúc hai người trải áo ra nhưng không kịp mua bán và không kịp gấp áo lại. Giờ Tận Thế sẽ xảy ra trong lúc một người đi vắt sữa từ con lạc đà của mình nhưng không kịp uống. Giờ Tận Thế sẽ xảy ra trong lúc một người cải tạo cái ao nhưng không kịp dùng nước của nó. Giờ Tận Thế sẽ xảy ra trong lúc một người đưa miếng ăn lên miệng nhưng không kịp ăn.
Ông Abu Sa’eed Al-Khudri - cầu xin Allah hài lòng về ông - thuật lại lời Thiên Sứ của Allah ﷺ: {Cái chết được mang đến dưới hình dạng một con cừu đực trắng đen, rồi có lời gọi: Hỡi dân Thiên Đàng. Nghe lời gọi họ ngẩng đầu nhìn. Người gọi hỏi: Các ngươi có biết thứ này không? Họ đáp: Dạ biết, đây là cái chết và tất cả họ đều nhìn thấy. Sau đó, Người hô gọi tiếp tục hô gọi: Hỡi dân Hỏa Ngục. Nghe lời gọi họ ngẩng đầu nhìn. Người gọi hỏi: Các ngươi có biết thứ này không? Họ đáp: Dạ biết, đây là cái chết và tất cả họ đều nhìn thấy. Xong con cừu sẽ được cắt tiết, sau đó người hô gọi bảo: Hỡi dân Thiên Đàng, các ngươi sẽ sống mãi không bao giờ chết; và hỡi dân Hỏa Ngục, các ngươi sẽ sống mãi không bao giờ chết} và sau đó Người ﷺ xướng đọc: {Ngươi (hỡi Muhammad), hãy cảnh báo họ về Ngày Hối Tiếc khi sự việc đã được quyết định trong lúc họ vẫn còn thờ ơ} họ đã thờ ơ khi còn sống ở trần gian {và không có đức tin.} (chương 19 – Maryam: 39)
Do Al-Bukhari và Muslim ghiNabi ﷺ cho biết là cái chết sẽ được mang ra vào Ngày Phục Sinh giống như hình dạng một con cừu đực lang trắng đen. Có lời hô gọi: Hỡi dân của Thiên Đàng! Nghe lời gọi mọi người ngẩng đầu nhìn. Tiếng gọi đó hỏi họ: Các người có biết đây là gì không? Họ đáp: Dạ biết, đây là cái chết, và tất cả họ đều đã nhìn thấy và đã biết. Sau đó người hô gọi tiếp tục hô gọi: Hỡi dân của Hỏa Ngục! Nghe lời gọi mọi người ngẩng đầu nhìn. Tiếng gọi đó hỏi họ: Các người có biết đây là gì không? Họ đáp: Dạ biết, đây là cái chết, và tất cả họ đều đã nhìn thấy. Rồi con cừu được cắt tiết và sau đó người hô gọi bảo: Hỡi dân của Thiên Đàng, các người sẽ sống mãi không bao giờ chết; và hỡi dân của Hỏa Ngục, các ngươi sẽ sống mãi không bao giờ chết. Đó là để gia tăng hạnh phúc cho những người có đức tin và là một ẩn dụ về sự trừng phạt đối với những kẻ vô đức tin. Sau đó, Nabi ﷺ xướng đọc câu Kinh: {Ngươi (hỡi Muhammad), hãy cảnh báo họ về Ngày Hối Tiếc khi sự việc đã được quyết định trong lúc họ vẫn còn thờ ơ và không có đức tin.} Do đó, vào Ngày Phục Sinh, sẽ có sự tách biệt giữa cư dân Thiên Đàng và cư dân Hỏa Ngục, mỗi nhóm sẽ đi vào chốn ở của riêng mình và sống mãi mãi trong đó. Vì vậy, kẻ tội lỗi sẽ hối hận vì đã không làm tốt, và kẻ lơ là sẽ hối hận vì không tích lũy thêm điều tốt đẹp.
Ông Abu Huroiroh - cầu xin Allah hài lòng về ông - nói: Người dân Kinh Sách đã đọc Tawrah bằng tiếng Do Thái và giải thích lại bằng tiếng Ả-rập cho dân . Thiên Sứ của Allah ﷺ nói: {Chớ tin lời của dân Kinh Sách và cũng đừng cho rằng họ nói dối mà hãy nói: {Chúng tôi tin tưởng vào Allah, tin tưởng vào những gì đã được mặc khải cho chúng tôi.} (chương 02 – Al-Baqarah: 136).
Do Al-Bukhari ghi lạiNabi ﷺ đã cảnh báo cộng đồng tín đồ của Người đừng bị đánh lừa bởi những gì dân Kinh sách kể lại từ kinh sách của họ, khi mà người Do Thái thời của Nabi ﷺ đọc Tawrah bằng tiếng ‘Ibriyah, ngôn ngữ của Do Thái và họ giải thích lại bằng tiếng Ả-rập. Nabi ﷺ nói: Các người đừng tin lời nói của dân Kinh sách và cũng đừng phủ nhận lời nói của họ, đây là trường hợp không phân biệt được đâu là lời nói thật và đâu là lời nói dối. Bởi Allah Tối Cao ra lệnh chúng ta phải tin vào những gì Ngài đã ban xuống cho chúng ta từ Qur’an, những gì đã truyền xuống trong Kinh sách đã ban cho họ. Tuy nhiên, chúng ta không có cách nào biết được những gì họ nói về những Kinh sách đó là đúng hay sai nếu giáo luật của chúng ta không có quy định nào nêu rõ điều đó là đúng hay sai. Vì vậy, chúng ta dừng lại và không tin họ. Để chúng ta không trở thành đối tác với họ về những gì họ xuyên tạc, và không phủ nhận họ; có thể đó là sự thật rồi chúng ta trở thành kẻ phủ nhận những gì chúng ta được lệnh phải tin. Nabi ﷺ ra lệnh chúng ta nói: {Chúng tôi tin tưởng vào Allah, tin tưởng vào những gì đã được ban xuống cho chúng tôi, cho Ibrahim, cho Isma’il, cho Is-haq, cho Ya’qub, cho mười hai bộ lạc của Israel; chúng tôi tin vào những gì đã được ban xuống cho Musa, cho Ysa và cho tất cả các vị Nabi được Thượng Đế của Họ cử phái đến, chúng tôi không hề phân biệt bất cứ ai trong số Họ và chúng tôi là những tín đồ Muslim (thần phục Ngài).} (chương 02 – Al-Baqarah: 136).
Ông Ibnu ‘Abbas - cầu xin Allah hài lòng về ông - nói: Trước đây, Nabi ﷺ không biết sự tách biệt của các chương Kinh cho đến khi Allah ban xuống câu: {Bismillahir rohmanir rohim}.
Do Abu Dawood ghiIbnu ‘Abbas - cầu xin Allah hài lòng về ông - cho biết rằng các chương Kinh Qur’an được ban xuống cho Nabi ﷺ, và Người không biết cách tách biệt giữa các chương Kinh và kết thúc chúng cho đến khi câu {Bismillahir rohmanir rohim} được ban xuống thì Người mới biết chương trước đó đã kết thúc và nó bắt đầu cho chương mới.
Ông ‘Abdullah bin ‘Amr - cầu xin Allah hài lòng về ông - thuật lại lời Thiên Sứ của Allah ﷺ: {Người thuộc lòng Qur’an được bảo: Ngươi hãy đọc và đi lên, người hãy xướng đọc giống như ngươi đã xướng đọc ở cuộc sống trần gian. Quả thật, vị trí của ngươi là câu cuối cùng ngươi đọc.}
Do Abu Dawood ghiNabi ﷺ cho biết người gắn kết với Qur’an qua việc thường xuyên xướng đọc và học thuộc lòng, tuân thủ theo lời răn dạy của Qur’an khi được vào Thiên Đàng thì sẽ được bảo: Ngươi hãy xướng đọc Qur’an, cấp bậc của ngươi nơi Thiên Đàng sẽ theo những gì ngươi đọc, hãy đọc bằng chất giọng ngân nga giống như ngươi từng đọc bình thản ở trần gian, bởi lẽ vị trí cao cuối cùng của ngươi được nâng lên nơi Thiên Đàng là ngay câu Kinh cuối cùng ngươi đọc.